Bạn chưa có Tài khoản?  Tạo một tài khoản

Đăng nhập

Duy trì trạng thái đăng nhập
Không thể truy cập vào tài khoản của bạn?

TONYTUONG

Đăng nhập và bắt đầu chia sẻ với TONY TUONG

Chỉ chia sẻ với những người phù hợp

Chia sẻ một số nội dung với bạn bè, một số nội dung khác với gia đình nhưng đừng chia sẻ điều gì cho sếp của bạn!

Làm cho các cuộc trò chuyện của bạn trở nên sống động

Hangout làm cho các cuộc trò chuyện trở nên sống động vớ ảnh, biểu tượng cảm xúc thậm chí các cuộc gọi video nhóm miễn phí!

Làm cho ảnh của bạn đẹp hơn bao giờ hết

Tự động sao lưu, sắp xếp và cải thiện ảnh của bạn!

Bạn có biết?

Bạn có thể đăng nhập vào TONY TUONG bằng tài khoản Google hiện tại của bạn?

Kết quả cho từ khoá ""

Đăng ký
Hangouts

TONY TUONG TAKEISY TAKASIKAWA

TONY TUONG TAKEISY TAKASIKAWA | nơi lưu trữ những điều kì diệu

Lên đầu trang


You are not connected. Please login or register

TONY TUONG TAKEISY TAKASIKAWA » Welcome to TONY TUONG TAKEISY TAKASIKAWA "s site » TÁC PHẨM » TRUYỆN MA » TẤM VẢI ĐỎ CHƯƠNG 20 - NGUỒN GỐC LỜI NGUYỀN

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down  Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]

1TẤM VẢI ĐỎ CHƯƠNG 20 - NGUỒN GỐC LỜI NGUYỀN Empty TẤM VẢI ĐỎ CHƯƠNG 20 - NGUỒN GỐC LỜI NGUYỀN Tue Jun 03, 2014 3:20 pm

tonytuonghnhp

tonytuonghnhp
tonytuonghnhp

tonytuonghnhp

Tổng số bài gửi : 443

Points : 3160

Reputation : 0

Join date : 04/02/2014

Age : 31

Đến từ : hà nội


Admin

Chương 20 - NGUỒN GỐC LỜI NGUYỀN
Bầu không khí ngột ngạt kết hợp với sự xuất hiện và biến mất của ông trẻ khiến mọi người chán nản vô cùng. Họ đều không thể tin nổi Tiểu Ngư đáng yêu kia lại không phải là người.
Lục Tử Minh buồn bã thốt lên:
- Cứ nhìn thấy ông nội Kha Lương là lại có chuyện chẳng lành.
Kha Lương uất ức định đốp lại Tử Minh cho bõ tức thì bất ngờ nghe tiếng "Xào xạc" vang lên từ cuối con hẻm. Mọi người ngẩng đầu lên xem, thì ra là người áo đen lúc nãy.
Lúc này, người đó không biến mất nữa mà chầm chậm tiến lại phía họ.
Mọi người chăm chú quan sát, hóa ra là một bà lão già nua, mặt mũi nhăn nheo đau khổ không đoán được tuổi, răng đã rụng hết.
Bà già tiến về phía họ, im lặng hồi lâu rồi nói: "Cuối cùng các cháu đã tới."
Nói rồi bà già ngồi trên phiến đá dưới gốc cây giữa làng, dõi mắt ra xa, bà thở dài rồi nói tiếp:
- Trước đây, cứ vào lúc này, mọi người trong làng lại tụ tập ở đây hóng mát, bây giờ thì vắng lặng chẳng có ai cả.
Kha Lương hấp tấp hỏi:
- Bà là người làng này ạ?
- Đúng vậy, nhưng dân làng này không chấp nhận sự tồn tại của ta.
- Tại sao hả bà? - Thi Thi và ba người còn lại đều bị lôi cuốn vào câu chuyện.
Bà lão bắt đầu kể chuyện:
- Làng này có tên Thạch Đầu, tuy tọa lạc ở nơi hoang vắng nhưng do có nghề nhuộm vải truyền thống nên dân làng cũng có của ăn của để.
Lúc ta sinh ra đã bị mọi người coi là không bình thường. Dân tộc Mèo chúng ta quan niệm trẻ con khi đẻ ra mà cười thì không may mắn. Định mệnh sắp xếp đứa trẻ ấy phải làm đệ tử của thầy mo, phục vụ thầy mo.
Tần Cẩm thắc mắc:
- Bà ơi, thầy mo là người như thế nào ạ?
- Thầy mo chính là thần hộ mệnh cho chúng ta. Trong truyền thuyết, mẹ của bà ta là người còn bố của bà ta là rắn, do vậy bà ta là người rắn; điều này cũng có nghĩa bản tính của bà ta lúc là người lúc lại là yêu quái. Bà ta bảo vệ cho chúng ta, do vậy yêu cầu chúng ta phải cống hiến linh hồn cho bà ta sai khiến. Ta vừa mới ra đời đã bị thầy mo chọn làm tín đồ; nhưng bố mẹ ta lại không muốn ta trở thành đệ tử của thầy mo, cứ cương quyết nuôi ta trong làng, không đuổi lên núi. Sau đó, khi trưởng thành ta lập gia đình. Mãi tới khi ta có cháu nội Tiểu Ngư, lời nguyền của thầy mo mới linh nghiệm.
- Bà là bà nội của Tiểu Ngư sao?
- Đúng vậy, do không chịu để ta làm tín đồ nên bố mẹ ta đã mắc tội với thầy mo, vì vậy sau này thầy mo đã trút sự phẫn nộ lên cháu nội ta, Tiểu Ngư.
- Tiểu Ngư cũng là tín đồ của thầy mo sao? - Thi Thi tò mò hỏi.
- Nó không phải là tín đồ mà là yêu quái.
- Yêu quái ư? Không lẽ nào? Nó đáng yêu, lương thiện thế, sao lại có thể là yêu quái được? - Bốn người không tin vào tai mình nữa.
- Các cháu đoán xem Tiểu Ngư mấy tuổi rồi? - Bà nội Tiểu Ngư nhẹ nhàng hỏi.
- Khoảng năm, sáu tuổi gì đó, đúng không bà? - Kha Lương láu táu đáp lại.
- Nó đã qua lứa tuổi đó từ lâu rồi, chẳng qua nó không lớn nổi đấy thôi. Nó cũng không bị mù đâu, ta không cho nó mở mắt ra đấy, bởi ta không muốn nó nhìn thấy cảnh tượng buồn thảm nơi đây.
- Cháu không biết làng này đã xảy ra chuyện gì mà lại tiêu điều, vắng lặng thế này? - Tần Cẩm tò mò hỏi bà lão.
- Tiểu Ngư vừa ra đời không lâu thì người giàu có nhất làng này cưới vợ. Tất cả người làng đều tới tham dự đám cưới của ông ta. Chính trong đêm đó, mọi người đã bị lời nguyền CA BĂNG giết chết.
- CA BĂNG? Bà cũng biết lời nguyền CA BĂNG sao?
- Bởi ta có chút hiểu biết về mo thuật nên sớm biết hôm ấy có chuyện chẳng lành, ta đã lén ôm Tiểu Ngư trốn được kiếp nạn. Tất cả dân làng đều bị CA BĂNG điều khiển. Ta biết đây là báo ứng của ta nên đã quyết định làm thầy mo cả đời để bảo vệ Tiểu Ngư. Do Tiểu Ngư lớn lên trong một không gian đầy âm khí nên nó mới không lớn nổi.
- Sao bà không bế Tiểu Ngư đi trốn?
- Ta không đủ sức vượt qua khu rừng này, hơn nữa Tiểu Ngư cũng không thể rời xa nơi này được. Nó vốn đã không phải là người, do vậy nếu rời bỏ ngôi làng này, nó sẽ chết. Vì vậy ta quyết định ở lại đây để bảo vệ nó.
- Tại sao bố mẹ Tiểu Ngư lại có thể xuất hiện vào mỗi buổi tối thế hả bà?
- Bố mẹ nó xuất hiện được là do Tiểu Ngư đã sử dụng sức mạnh tinh thần gọi chúng về đó. Tiểu Ngư có sức mạnh phi phàm, nó có thể điều khiển được bọn ma nữ quái ác đó. Bản thân nó đến giờ vẫn không biết bố mẹ nó đã chết. Sức mạnh tinh thần tiềm tàng trong người nó có thể kêu gọi được các xác chết về chơi cùng.
Bốn người lộ rõ vẻ ngạc nhiên liền hỏi lại:
- Toàn bộ xác chết trong làng đều do Tiểu Ngư gọi về ư?
- Đúng vậy. Nhưng nó không biết gì đâu, nó chẳng qua vẫn là một đứa trẻ tự cho rằng mình bị mù mà thôi.
- Tại sao bà biết chúng cháu tới đây?
- CA BĂNG xuất hiện ở làng ta, đã giết chết mọi người trong làng, tuy thế sức mạnh của nó vẫn chưa dừng ở đây. Tiểu Ngư có thể điều khiển được nó, nhưng không biết vì lý do gì Tiểu Ngư lại tặng CA BĂNG cho người khác.
- Chính vì lẽ đó tấm vải ma quái đó đã lọt vào tay cháu. - Thi Thi nghiến răng nói. Lúc đầu cô cứ tưởng mọi bất hạnh là do cô mang tới, bây giờ cô đã biết, cô chỉ là một nạn nhân đen đủi bị CA BĂNG chọn mà thôi.
Bà già thông cảm nhìn cô nói:
- Đến giờ ta cũng không hiểu tại sao CA BĂNG vẫn tiếp tục gieo rắc tai họa cho người khác. Giả sử mối thù có lớn cỡ nào thì cái chết của cả làng ta đã quá đủ để nó mãn nguyện rồi chứ? Hằng đêm ta vẫn tự hỏi tại sao CA BĂNG chưa sát hại ta và Tiểu Ngư? Lẽ nào nó vẫn chưa hoàn thành nhiệm vụ nào đó chăng? Có thể do nguyên nhân này, nó đã đau khổ, dằn vặt, kêu thét giữa đêm tối rồi épTiểu Ngư phải tặng nó cho các cháu cũng nên.
Tần Cẩm hét lên:
- Cháu vẫn chưa hiểu đầu cua tai nheo thế nào? Lẽ nào ai đó trong bọn cháu có liên quan tới lời nguyền chết tiệt này ư?
- Ta nghĩ khả năng này đúng đây; do vậy nó đã kêu gọi các cháu tới đây để bắt đầu cuộc thảm sát mới cũng nên.
Kha Lương uất ức hỏi lại:
- Làm sao CA BĂNG lại có liên quan tới tụi cháu kia chứ? Lúc Ca Băng xuất hiện tụi cháu còn chưa có mặt trên cõi đời này kia mà.
Bà già nhẹ nhàng vỗ vào vai Kha Lương giải thích:
- Cháu à, CA BĂNG vốn mệnh danh là lời nguyền đáng sợ nhất trên đời mà. Nó không những có thể truy sát người bị nguyền rủa, cũng như thân bằng cố hữu của họ mà còn có thể truy sát kiếp sau của người đó nữa. Nếu người bị nguyền rủa còn có cháu chắt chút chít... gì gì đó thì nó vẫn tiếp tục công việc. Nếu linh hồn người bị nguyền rủa được siêu sinh đầu thai kiếp sau thì nhất định CA BĂNG sẽ tiếp tục tới quấy rối rồi tiêu diệt nhân vật tương lai đó.
Lục Tử Minh tức giận nói:
- Trên thế giới này tại sao lại có lời nguyền ác độc đến thế chứ? Hại người ta một đời còn chưa đủ hay sao mà phải theo người ta đến tận kiếp sau.
- Đúng vậy, có lẽ mối thâm thù đó không gì có thể xoa dịu được nên mới biến thành lời nguyền độc ác như vậy.
- Mối thâm thù này là rất lớn. - bà già chỉ tay vào ngôi nhà lớn trước mặt rồi nói. - Nguồn cơn của câu chuyện bắt nguồn từ ngôi nhà này, các cháu muốn nghe không?
Bốn người chỉ thấy từ tay bà già bay lên một vòng khói màu tím. Họ nghe thấy tiếng bà vọng lại từ xa không rõ lắm: "Đây là mộng ký ức bà đã lưu giữ lại, các cháu xem xong sẽ rõ cả thôi."
Bốn người đã có kinh nghiệm xem mộng ký ức, họ biết sắp có kịch hay để xem rồi. Họ như quên đi nỗi hiểm nguy trước mắt, tay trong tay cùng tiến tới trước tấm gương to...
Một giọng nói lảnh lót cất lên: "Cẩu Tử, mày hái cho tao bông hoa kia đi."
Đó là giọng nói của một bé gái sắc sảo, yêu kiều, khoảng bảy, tám tuổi, trông rất đài các, quyền quý. Con bé đứng trên vách núi, chỉ tay vào bông hoa đang nở rộ kia rồi ra lệnh cho bọn trẻ ăn mặc rách rưới bên cạnh mình.
Thằng bé tên Cẩu Tử vừa sợ lại vừa ghét con bé nhưng nó vẫn phải ngoan ngoãn bò xuống vách núi hái hoa bởi con bé dọa: "Cẩu Tử à, nếu mày không hái hoa cho tao, tao sẽ bảo bố tao không lấy vải nhuộm nhà mày nữa."
Thằng bé lần mò trèo xuống dưới. Vách đã trơn tuột do vừa mưa xong làm nó tuột tay ngã.
Bọn trẻ sợ ngây người ra, rồi không ai bảo ai, toán loạn chạy về nhà. Con bé cũng sợ hết hồn, nhưng nó nhanh chóng theo chân bọn kia chạy thục mạng về nhà.
Bọn trẻ không dám nói với người lớn. Thằng bé tuy bị rơi xuống vực nhưng nó may mắn thoát chết, chỉ bị gãy hai chân mà thôi. Nó rên rỉ đau đớn, tưởng không qua nổi. Một ông lang đi hái thuốc ngang qua đó đã cứu nó. Tới khi hồi phục hoàn toàn, nó trở về quê thì biết tin bố mẹ đều đã qua đời. Lúc đi tìm con giữa đêm hôm khuya khoắt, bố nó không may rơi xuống vực chết tươi; mẹ nó không chịu nổi mất mát lớn lao, chẳng bao lâu cũng mắc trọng bệnh mà qua đời.
Từ đó không ai biết tin tức gì về Cẩu Tử nữa.
Thời gian thấm thoắt thoi đưa, không ngờ mới đó mà đã mười năm trôi qua. Một hôm, có một nhà buôn thuốc bắc tới làng Thạch Đầu, anh ta không những tuấn tú lại đa tài, đa nghệ. Sự có mặt của anh ở đây đã gây chấn động lớn với người dân. Công việc chính của người dân nơi đây là lên núi tìm những loại rễ cây có thể nhuộm vải được, sau đó đưa thành phẩm tới nhà trưởng làng họ Dư. Họ Dư từ lâu quen thói bóc lột dân lành, người làng ai cũng căm hận lão ta.
Sự có mặt của thương gia trẻ tuổi Trần Văn đã đem đến một cơ hội mưu sinh khác cho người dân nơi đây. Bây giờ họ không theo nghề nhuộm vải nữa mà chuyển sang việc tìm cây thuốc.
Khí hậu ở đây rất thích hợp với thảo dược phong phú quanh năm. Trần Văn quyết định ở lại làng trong một ngôi nhà cũ, rồi lập điểm thu mua thảo dược tại đây.
Việc anh định cư tại làng khiến ông Dư lo sợ. Ông nhận thấy nếu người dân cứ tiếp tục không mang vải tới cho ông thì dù cho sản nghiệp có lớn đến cỡ nào cũng khó giữ nổi.
Để gạt bỏ cái gai trong mắt, ông đã sai gia đinh đột nhập vào nhà ám sát anh. Trần Văn không những giỏi võ lại là người mưu trí nên dễ dàng đánh đuổi bọn gia đinh kia. Anh tức giận báo thù bằng cách bắt cóc đại tiểu thư nhà họ Dư – Dư Kim Sa.
Tiểu thư nhà họ Dư bị trói gô vào ghế; Trần Văn không hề sàm sỡ với cô, trái lại anh nhìn cô trìu mến.
Tiểu thư nhà họ Dư vốn ngang ngược, quen được cưng chiều, nay gặp phải đối thủ mạnh hơn mình mà lại không hề để ý đến cô; điều này khiến cô vừa tức giận vừa băn khoăn. Tâm trạng mâu thuẫn đó cứ giày vò cô. Tình yêu có lẽ đã nảy nở từ lúc đó.
Kể từ lúc Dư Kim Sa bị bắt, cả hai đều không nói năng gì. Trần Văn một mặt bắt mối làm quen với ông Dư. Mặt khác vẫn âm thầm toan tính việc riêng của mình.
Rồi tới lúc cũng phải thả người. Trần Văn đưa cho Dư Kim Sa – cô gái hận anh tới xương tủy – một con dao; anh ghé sát vào tai cô thì thầm: "Một là cô giết tôi, hai là lấy tôi."
Tiểu thư nhà họ Dư nghiến răng đâm một nhát ngập nửa con dao vào ngực anh.
- Sao anh không tránh đi? – Dư Kim Sa đờ đẫn hỏi.
- Sao tôi lại phải tránh kia chứ? Nếu em không bằng lòng lấy tôi, tôi thà chết còn hơn.
Vẻ mặt Trần Văn vẫn như đùa như thật.
Lúc ngã xuống, trong mắt anh lóe lên sự đắc thắng.
Đúng như anh dự đoán, trái tim Dư Kim Sa đã hoàn toàn thuộc về anh. Cô chờ đợi ngày anh bình phục, bất chấp tất cả để thành thân với anh. Dư lão gia nghĩ thầm: "Trai tài gái sắc, chẳng phải chúng cũng rất đẹp đôi đó sao? Mình chỉ có duy nhất một cô con gái lại được gả cho một chàng trai tài giỏi xuất chúng, đúng là việc tốt. Lễ cưới mau chóng được tổ chức, Trần Văn và Dư Kim Sa đúng là một cặp uyên ương trời sinh.
Dù có sắt đá đến đâu thì khi đã bị Trần Văn chinh phục, trái tim của Dư Kim Sa đã hoàn toàn thuộc về anh. Sau lễ cưới, họ quyết định lên núi du ngoạn.
Lúc hai người đi ngang qua một vách núi, cô rùng mình nhớ lại chuyên ngày xưa. Chỉ vì một phút bồng bột trẻ con, cô đã khiến cho cả nhà người ta chết oan. Trên vách núi cheo leo đang nở một bông hoa giống như mười năm trước.
Dư Kim Sa chỉ muốn mau chóng rời xa cái nơi gợi lại kỷ niệm buồn trong cô nhưng Trần Văn lại muốn trèo xuống hái hoa cho cô. Dư Kim Sa hét toáng lên: "Đừng!", anh từ từ quay lại nói.
- Cô đã từng nói nếu không hái hoa cho cô, cô sẽ bắt bố cô không nhận vải nhuộm nhà tôi đúng không?
Dư Kim Sa sợ hết hồn, đứng im tại chỗ.
- Cô tưởng rằng tôi yêu cô ư? Cô xấu như dạ xoa thế, ai mà thèm yêu kia chứ? Tính nết vừa buông thả vừa đáng ghét, chính cô đã hại chết bố mẹ tôi, tại sao người chết lại không phải là cô?
Thì ra Trần Văn chính là Cẩu Tử ngày xưa.
- Tại sao anh lại đứng yên cho tôi đâm?
- Nếu không dùng khổ nhục kế, sao tôi có thể chinh phục được cô? Sao tôi có thể giày vò cô đau khổ như lúc này?
Cô run bắn lên:
- Tình cảm anh dành cho tôi đều là giả ư? Anh không yêu tôi chút nào sao?
- Ha, ha… Muốn biết thật hay giả thế nào, tốt nhất cô hãy hỏi Diêm Vương ấy.
Dư Kim Sa còn đang ngỡ ngàng thì đã bị Trần Văn đẩy xuống vực. Chỉ vì một bông hoa mà bao nhiêu người phải chết. Trong rừng vọng lên tiếng cười ngạo nghễ, đắc thắng đáng sợ của Trần Văn.
Trần Văn trở về nhà nói dối rằng Dư Kim Sa không may trượt chân ngã xuống vực. Dư lão gia tin lời con rể, ông phái người đi tìm xác cô nhưng không thấy.
Không lâu sau đó, Dư lão gia đau buồn, mắc bệnh rồi chết. Tàn sản nhà họ Dư bỗng chốc thuộc về con rể; anh trở thành người giàu có nhất làng. Anh thay Dư lão gia vừa nhập thuốc vừa thu mua vải nhuộm.
Gia quyến nhà họ Dư, nếu không bỏ đi biệt xứ một cách khó hiểu thì mắc bệnh lạ rồi qua đời. Chưa đầy mười năm, nhà họ Dư đã không còn ai nữa.
Trần Văn vẫn sống độc thân nhiều năm, người ta ca ngợi anh là người chung thủy, chọn cảnh sống một mình vì hãy còn lưu luyến đại tiểu thư nhà họ Dư. Chỉ anh là người rõ hơn cả, anh bị giày vò vì không thể quên được ánh mắt đau khổ tột cùng của Dư Kim Sa trước khi ngã xuống vực.
Thời gian trôi mau, ánh mắt đó cuối cùng cũng được hóa giải bởi một kỹ nữ lầu xanh.
Cô kỹ nữ đó nổi tiếng khắp thành. Mỗi lần vào thành bán thuốc, đi ngang qua lầu xanh đó, Trần Văn lại trông thấy cô ta chải đầu trong áng chiều rực rỡ. Mái tóc đen, dài, óng ả tung bay trong ánh chiều tà đi cả vào giấc mơ của anh. Trần Văn năng lui tới lầu xanh đó hơn, anh chuộc thân cho cô rồi quyết định lấy cô ta làm vợ.
Cái tin Trần Văn sắp lấy vợ lan đi rất nhanh, chốc lát đã tới tai một phụ nữ hái thuốc.
Người phụ nữ đó, trông già nua, xấu xí vô cùng. Cô đứng trên đường nhìn thấy Trần Văn và cô kỹ nữ kia đang trêu đùa nhau, từng câu nói yêu thương của họ như cứa vào trái tim rớm máu của cô. Cô nắm chặt chiếc xẻng trong tay.
Người phụ nữ đó chính là Dư Kim Sa năm xưa. Đúng là phúc to mạng lớn, tuy bị rơi xuống vực nhưng ý chí phải sống trong cô mãnh liệt đến mức thúc giục cô bằng mọi giá phải tiếp tục sống. Cô cố bám vào cây mây, cho nên đã không bị thương quá nặng. Xuống được đáy vực, cô không muốn tiếp tục đối mặt với tình yêu phũ phàng của mình nữa.
Mặc dù rất hận anh nhưng tận sâu thẳm đáy lòng cô vẫn rất yêu anh.
Cô hồi tưởng lại những chuyện xảy ra trong khoảng thời gian sau khi ngã xuống vực.
Cô chẳng biết phải đối mặt với sai lầm của mình năm xưa như thế nào nữa, cũng chẳng có cách nào đối mặt với sai lầm hiện tại của Trần Văn, mọi thứ đã chẳng còn ý nghĩa gì nữa. Cô biết, nếu bây giờ cô xuất hiện trong làng thì Trần Văn – người nắm giữ toàn bộ quyền hành trong làng – sẽ không ngần ngại thanh toán cô ngay.
Cô chạy mãi, may mà gặp được một gia đình người Mèo tốt bụng đã cho cô ăn ở trong nhà. Cô học được cách hái thuốc; cùng lúc đó cô phát hiện đang mang trong mình giọt máu của Trần Văn.
Tuy bị phụ bạc, nhưng tận đáy lòng cô vẫn rất yêu Trần Văn, do đó cô cắn răng chịu đựng để sinh đứa bé ra. Tình yêu mù quáng ấy giày vò cô cả ngày lẫn đêm khiến cô già trước tuổi; vì thế không ai có thể nhận ra Dư Kim Sa ngày xưa nữa.
Cô thường mang con gái đi hái thuốc cùng, đứa bé rất ngoan ngoãn, đáng yêu. Con bé đang lớn lên từng ngày còn Trần Văn của cô vẫn sống độc thân. Kim Sa cũng biết cái chết của bố cô có liên quan đến Trần Văn nhưng cô không dám tìm hiểu sâu hơn nữa. Khi nhìn thấy Trần Văn của cô cuối cùng đã yêu người đàn bà khác thì nỗi hận dồn nén đã lâu trong lòng cô bùng phát.
Cô đắm chìm trong nỗi thù hận. Nguyên nhân khiến cô tồn tại trên cõi đời này là để kiểm nghiệm xem Trần Văn có lưu luyến, nhớ nhung mình không. Đáp án quá phũ phàng trái ngược đàng hoàng với những gì cô mong đợi. Trần Văn đã quên cô.
Cô chỉ muốn báo thù. Khi biết Trần Văn đã định ngày cưới, cô nghĩ ngay tới lời nguyền tai quái CA BĂNG.
Cô đưa mắt nhìn đứa con gái đang ngủ say.
Lúc này, cô không còn là mẹ của nó nữa mà đã biến thành ác quỷ.
Nỗi hận thù thật đáng sợ biết bao!
Trên đường hái thuốc về cô đã móc mắt con gái mình ra rồi trói nó lên cây hòe cổ; để cho cây hòe hút hết máu tươi của nó. Năm sau, cô tới đây đào rễ cây hòe, dùng thứ nước đỏ như máu chảy ra từ gốc hòe nhuộm vải, rồi tìm mọi cách để tặng tấm vải – quà cưới cho Trần Văn.
Tấm gương ký ức bỗng nhiên vỡ tan.
Bà già đó lại hiện ra; cả bốn người dụi mắt, họ đều đã tỉnh lại.
- Bây giờ các cháu đã biết nguồn gốc của lời nguyền CA BĂNG rồi đúng không? – Bà già hỏi.
Tần Cẩm vẫn thắc mắc mà hỏi lại.
- Tặng tấm vải xong thì xảy ra vụ thảm sát dân làng ở đây, sau đó cô Kim Sa đã đi đâu hả bà?
- Người tạo ra lời nguyền CA BĂNG về sau còn phải hiến linh hồn cho thầy mo nữa. Ta cùng không biết cô ta đã đi đâu, nhưng dù thế nào cô ta sống cũng như chết mà thôi.
- Đúng là hại người thì cũng thiệt thân. Không hiểu cái bà Kim Sa này có bị điên không mà lại dùng lời nguyền CA BĂNG này kia chứ? – Kha Lương tức giận nói.
- Thôi, các cháu đừng để tâm đến việc này nữa. Trời sắp tối rồi, nếu các cháu không mau khởi hành thì không ra khỏi làng được đâu. Các cháu mau đi đi! – Bà già giục họ.
Tần Cẩm rất thương Tiểu Ngư liền đề nghị:
- Bà ơi, chúng cháu muốn đưa Tiểu Ngư đi cùng bởi bọn cháu không muốn nó tiếp tục sống với người chết nữa.
- Đừng mang nó theo. Tiểu Ngư là người cõi âm nên nó phải sống ở nơi này, nếu rời khỏi đây nó sẽ chết. Các cháu cứ yên tâm đi đi, bà sẽ chăm sóc nó cẩn thận. Nếu nó không mở mắt thì vẫn được sống hạnh phúc.
- Bà ơi, thế bà định thế nào?
- Ta vốn là con người trông nom nơi này lại hiểu biết về mo thuật, ta không thể rời bỏ mảnh đất này được.
Bốn người đưa mắt nhìn nhau rồi quyết định quay về nhà Tiểu Ngư lấy hành lý lên đường.
Về tới nơi, không thấy Tiểu Ngư đâu, họ đành lấy hành lý rồi đi ngay, không kịp tạm biệt thằng bé bởi thời gian không cho phép họ chậm trễ. Họ đặt Hắc Bảo xuống, nó chạy đằng trước dẫn đường. Lúc bốn người đi qua chỗ gặp bà già lúc nãy thì không thấy bà đâu nữa.
Họ cảm thấy như vừa trải qua một giấc mộng vậy.
Mọi người sải bước theo Hắc Bảo; nó đã tìm ra một con đường khác rất khúc khuỷu trong bụi cây. Càng đi càng thấy nhiều cây, họ đã không còn nhìn thấy mặt trời nữa. Lúc tới đây hình như không có nhiều cây đến vậy.
Hắc Bảo chạy nhanh đằng trước, mọi người cố bám theo sau. Thi Thi trượt ngã, Tử Minh vội đỡ cô dậy rồi cũng nhanh chóng đuổi theo sau bọn Tần Cẩm.
Bỗng Hắc Bảo đột ngột dừng lại rồi lùi về phía sau. Bốn người đoán đã gặp trở ngại phía trước, nhưng cụ thể thế nào thì họ không rõ.
Một bóng người từ từ đứng dậy ở lùm cỏ trước mặt.
Chính là Tiểu Ngư.
Tiểu Ngư vẫn cười hì hì rất dễ thương.
* * *

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down  Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]

Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết

Style of Google. Code by TONY TUONG